Bạn để lại gì cho vận động viên, ngoài những trang giấy úa màu
Có thể xem đây là một câu hỏi có tính tranh cãi được đặt ra cho những chủ sở hữu, những người là quản lý của nhiều tổ chức thể thao khi đào tạo những học viên tiềm năng cho lĩnh vực này. Những tệp hồ sơ giấy truyền thống được xem như một phương thức lâu bền để lưu trữ các thông tin, chỉ số quan trọng đối với những vận động viên.
Tuy nhiên, có một thực tế đáng suy ngẫm là khi một vận động viên kết thúc hợp đồng để bước sang chương mới của sự nghiệp, thứ họ mang theo thường chỉ là vài tấm huy chương cùng những ký ức đẹp. Trong khi đó, toàn bộ dữ liệu về quá trình nỗ lực, sự tăng trưởng và những giới hạn cơ thể mà họ từng vượt qua lại bị để lại phía sau, nằm im lìm trong những trang giấy úa màu rồi dần dần tan biến vào quên lãng.
Bản chất là lưu trữ, hay đang “bỏ quên” nỗ lực
Không phủ nhận rằng các giai đoạn trước đó, việc lưu trữ thông tin bằng các cách truyền thống đã có những đóng góp nhất định trong quá trình lưu giữ và đánh giá thành tích của từng cá thể trong lĩnh vực thể thao. Đây là bằng chứng sống động nhất cho sự cống hiến tận tụy của các thế hệ huấn luyện viên và là công cụ sơ khởi giúp thể thao chuyên nghiệp hóa quy trình đào tạo. Tuy nhiên, khi nhịp độ của thể thao hiện đại ngày càng trở nên khắc nghiệt và đòi hỏi độ chính xác tuyệt đối, khả năng lưu trữ vật lý bắt đầu bộc lộ những giới hạn không thể khỏa lấp. Những trang giấy không thể tự kết nối với nhau để tạo ra một bức tranh toàn cảnh, chúng dễ dàng bị hư hại bởi thời gian và quan trọng nhất là tính “tĩnh” của dữ liệu truyền thống khiến việc tra cứu, đối chiếu trở nên vô cùng chậm chạp.
Hệ quả của việc duy trì phương thức lưu trữ lạc hậu này là chúng ta đang vô tình làm “đứt gãy” hành trình nỗ lực của vận động viên. Trí nhớ của con người vốn hữu hạn, nhưng dữ liệu lại có khả năng kể lại câu chuyện về một tài năng một cách vô hạn. Đối với một vận động viên chuyên nghiệp, dữ liệu quá khứ không đơn thuần là những con số vô hồn mà thực chất chính là “bản đồ tài năng” của riêng họ. Nếu thông tin này không được số hóa, một huấn luyện viên mới sẽ phải bắt đầu quá trình tìm hiểu lại từ đầu, đội ngũ y tế phải dự đoán cảm tính về các nguy cơ chấn thương, và chính người vận động viên cũng đánh mất đi cơ hội nhìn lại đỉnh cao thực sự của mình để làm cột mốc cho những bước tiến xa hơn.
Từ di sản số đến sự tử tế của một hệ sinh thái sống động
Chuyển đổi số trong trường hợp này không nên bị xem là một khái niệm kỹ thuật khô khan, mà cần được nhìn nhận như một hành động phụng sự và trân trọng giá trị con người. Thay vì chỉ dừng lại ở vai trò quản lý hành chính, tổ chức đang tạo ra một “di sản số” trọn đời cho mỗi cá nhân. Việc dịch chuyển tư duy từ ghi chép rời rạc sang xây dựng một hệ sinh thái dữ liệu sống động giúp biến mỗi thông tin nhập vào hệ thống trở thành tài sản tích lũy thay vì những giáo án đại trà được in ra rồi vứt bỏ. Khi lịch sử y tế, biểu đồ phong độ và DNA vận động luôn sẵn sàng để được khai thác dù họ ở bất cứ đâu, đó chính là sự tử tế và trách nhiệm cao nhất của một tổ chức đối với những người đã cống hiến mồ hôi trên sân tập. Công nghệ lúc này trở thành một cây bút mới viết tiếp hành trình cho các tài năng, giúp tối ưu hóa lộ trình phát triển cá nhân hóa và xây dựng niềm tin vững chắc từ phía gia đình vận động viên khi họ thấy được sự chuyên nghiệp trong từng chi tiết nhỏ nhất.
Tài sản lớn nhất của một tổ chức thể thao không nằm ở cơ sở vật chất, mà nằm ở dữ liệu quý giá về những con người đã và đang cống hiến. Tại Sportech, chúng tôi luôn sẵn sàng đồng hành cùng bạn để tạo dựng một nền tảng nơi mọi giọt mồ hôi đều được ghi nhận và chuyển hóa thành những giá trị vĩnh cửu. Một buổi thảo luận chuyên sâu có thể là bước ngoặt quan trọng để bạn bắt đầu xây dựng di sản số cho tổ chức của mình ngay từ hôm nay. Bởi thay đổi là một hành trình chưa bao giờ dễ dàng

WRITE A COMMENT